Alice in Wonderland is an upcoming fantasy-adventure film directed by Tim Burton. It is an extension to the Lewis Carroll novels Alice’s Adventures in Wonderland and Through the Looking-Glass. The film will use a [...]
Cá chép hóa rồng phải vượt qua Vũ Môn, người muốn thành công phải thấu hiểu thất bại: Học được 4 bài học sau từ khó khăn, chúng ta mới là người chiến thắng
Chiến thắng ngay cả khi bị dồn vào bước đường cùng mới là một chiến thắng để đời, cho nên đừng ngại ngần trước thất bại và khó khăn trong cuộc sống.
Vì cuộc đời là không ngừng biến động, ai mà không có thời điểm nghèo nàn, khó khăn, ai mà không có lúc thất bại cay đắng nhưng người thực sự có bản lĩnh là sẽ biết tìm cách đập tan quá khứ và trèo lên đỉnh thành công tại thời điểm tưởng như là bước đường cùng. Ngay tại thời điểm đó, chúng ta không chỉ phải đối mặt với khó khăn về tài chính mà còn có những áp lực từ sâu trong tinh thần, những cảm xúc khó chịu và một thái độ bi quan.
Thế nhưng, tất cả những thứ đó đều chỉ là tâm lý của nhất thời. Nếu có thể dứt bỏ những ý định không thực tế trong đầu, quay trở lại với cuộc sống thực hằng ngày thì bạn sẽ hiểu ra rằng, muốn trở nên mạnh mẽ hơn, phải không ngừng đi về phía trước dù trên lưng gồng gánh nhiều đến thế nào. Cho dù phải đối mặt với thất bại hay khó khăn, chúng ta vẫn luôn phải nhớ kỹ: Càng bất lợi càng tự mình cố gắng, cá chép hóa rồng phải vượt qua Vũ môn. Điều đó thể hiện trong bốn bài học tuy ngắn ngủi nhưng chứa đựng ý nghĩa mà ai cũng nên thấu hiểu sau đây:
Bài học thứ nhất: Mỗi khi mệt mỏi muốn dựa dẫm vào người khác, hãy nhớ rằng: Dựa núi, núi đổ, dựa người, người đi.
Ngày nay, không có chỗ dựa nào vững chắc và lâu bền hơn chính bản thân mình. Chỉ có dựa vào chính mình, tự biến bản thân trở thành một ngọn núi sừng sững giữa đất trời, chúng ta mới không bao giờ thua cuộc. Cho dù bây giờ của chúng ta không đủ sức mạnh, không đủ tiềm lực nhưng chỉ cần biết nỗ lực từ bên trong, dù khó khăn, dù khổ sở thế nào cũng luôn có cách để vượt qua. Phải luôn có dũng khí thì sau đó mới có đủ năng lực để thay đổi hiện trạng và tương lai của chính mình.
Cho dù phải đối mặt với thất bại hay khó khăn, chúng ta vẫn luôn phải nhớ kỹ: Càng bất lợi càng tự mình cố gắng, cá chép hóa rồng phải vượt qua Vũ môn.
Bài học thứ hai: Khoảnh khắc rơi bước đường cùng, tụt xuống đáy của cuộc đời chính là thời điểm tốt nhất để bạn bắt đầu đi lên.
Từng có người nói một câu như thế này: "Nếu vận mệnh tạo cho ta một vực sâu trong cuộc sống, ta sẽ dùng nó để sáng tạo ra đỉnh cao của chính mình." Nếu chúng ta rơi vào hoàn cảnh khó khăn, sa cơ lỡ vận rơi xuống đáy vực thẳm lại chìm trong đau khổ, không có chí tiến bước, chúng ta sẽ mãi mãi loanh quanh luẩn quẩn ở nơi đó và cuộc sống cũng không bao giờ thoát khỏi hai chữ "nghèo nàn".
Ngược lại, nếu lấy hết dũng khí từ sâu trong lòng, dám đương đầu với nguy hiểm từ vách núi vực sâu, không ngừng tiến bước đi lên dù phải đối mặt với rất nhiều gian truân trắc trở, chúng ta mới có cơ hội dần dần rời xa vùng đáy của cuộc đời và trèo lên đỉnh núi.
Bài học thứ ba: Thay vì giận dữ, sao không tranh đua?
Người thông minh là người hiểu được cách quản lý cảm xúc của chính mình mà không mặc kệ sự giận dữ phát tiết ra bên ngoài, tạo thành những ảnh hưởng tiêu cực cho cả thể xác lẫn tinh thần.
Chỉ có thời điểm mà chúng ta thật sự tỉnh táo, chúng ta mới có thể nhìn thấu được trạng thái chân thật nhất của cuộc đời mình, nhìn nhận lại nhược điểm của bản thân, thay đổi những khuyết điểm cố hữu và tập trung phát huy sở trường, tìm ra khía cạnh nổi trội để không ngừng khai thác vươn lên.
Thay vì mất thời gian giận dữ với cuộc đời, với xã hội, tại sao không bắt đầu nỗ lực tranh đua, phấn đấu hơn để dành lấy nhiều cơ hội hơn cho cuộc sống của chính mình.
Người thông minh là người hiểu được cách quản lý cảm xúc của chính mình mà không mặc kệ sự giận dữ phát tiết ra bên ngoài, tạo thành những ảnh hưởng tiêu cực cho cả thể xác lẫn tinh thần.
Bài học thứ tư: Hết thảy quá khứ rồi sẽ qua, đằng sau cơn mưa trời lại sáng
Không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền, đào núi và lấp biển, quyết chí ắt làm nên. Chỉ cần không ngừng phấn đấu, không ngừng hy vọng và tin vào một tương lai phía trước, chúng ta nhất định có thể vượt qua những khó khăn gian khổ của hiện tại và hướng đến một tương lai tươi sáng sau này. Khi bản thân chúng ta có niềm tin vào tương lai, tinh thần dần trở nên sáng sủa thì tầm nhìn mới có thể rộng mở để đón nhận ánh sáng cũng như sức mạnh tích cực đến từ bầu trời.
Thay vì mãi mãi dậm chân tại nghèo nàn hay thấi bại, chỉ cần bạn dám đặt bước đầu tiên trên con đường thay đổi, bạn đã chiến thắng chính mình, chiến thắng hiện tại và có quyền nắm lấy tương lai của bản thân trong tay.
Phương Thúy
Theo Trí thức trẻ
Nguồn: cafef.vn
Vị tỷ phú bắt gặp đứa trẻ đang cầm lá nghịch kiến, tò mò hỏi một tiếng, ông ta nhận ra bài học nhớ đời từ câu trả lời ngây ngô
Nếu lúc đầu còn cười nhạo trẻ con ngô nghê thì chỉ sau vài phút suy ngẫm, vị tỷ phú đã nhận ra: "Ấy thế mà mình còn không khôn ngoan bằng một đứa trẻ."
Một vị tỷ phú quanh năm bận rộn đã quyết tâm dành ra một ngày rảnh rỗi để về quê hương thăm người thân. Trên con đường làng, ông tình cờ bắt gặp một cậu bé đang ngồi bệt giữa đường, tay cầm một cọng cỏ miệt mài vẽ gì đó dưới đất.
Thấy hết sức tò mò, vị tỷ phú lại gần cậu bé và hỏi chuyện: "Cậu bé, cháu đang làm gì vậy?".
Nghe tiếng ông ta, cậu bé trả lời mà không buồn ngẩng đầu lên: "Cháu đang dẫn đường cho đàn kiến".
Vị tỷ phú bật cười và tự nhủ: "Có con kiến nào phải cần cháu dẫn đường để đi cơ chứ?".
Tuy nhiên, cậu bé vẫn hết sức nghiêm túc kể rằng: "Ông thấy không, chú kiến này đang bị lạc đàn, hoảng hốt đi tìm bạn đồng hành của mình mãi mà không thấy. Cháu phải giúp nó tìm đường về tổ của mình cho đỡ cô đơn một mình, rồi nhỡ người ta giẫm chết thì sao".
Nói rồi, cậu bé tiếp tục dùng nhánh cỏ trong tay để đẩy con kiến đi về phía trước. Dưới sự thúc đẩy từng chút một, cuối cùng, chú kiến đã tìm được phương hướng chính xác của cả đàn. Ngay khi gặp lại các bạn đồng hành, con kiến lập tức vui mừng tới trạm râu với những chú kiến còn lại rồi đi theo đoàn về tổ một cách an toàn.
Chứng kiến hành động của cậu bé, vị tỷ phú hết sức cảm động và nhận ra người tốt việc tốt có thể bắt đầu từ những việc nhỏ nhất như cứu giúp một chú kiến bị lạc đàn đang cô đơn, hoảng loạn. Điều ý nghĩa hơn cả đó chính là sự kiên trì dẫn dắt từng chút một của cậu bé thay vì đẩy thẳng chú kiến về tổ.
Còn với cương vị là ông chủ lớn của một chuỗi siêu thị khổng lồ tại thành phố, vị tỷ phú thể hiện lòng tốt của mình bằng cách hào phóng giúp đỡ người nghèo và thường xuyên tạo điều kiện để những người khác có cơ hội phát triển hơn.
Một ngày nọ, khi vị tỷ phú vừa đến trước cửa công ty thì ông bất ngờ bị một người phụ nữ ngăn lại. Cô dắt theo một đứa trẻ khoảng 7-8 tuổi, cả hai vừa khóc lóc vừa kể rằng: "Chồng tôi đang ốm nặng, tôi lại thất nghiệp ở nhà, cuộc sống của hai mẹ con vô cùng khó khăn gian khổ, cầu mong ông hãy rủ lòng từ bi thương xót mà giúp đỡ chúng tôi một chút."
Vị tỷ phú chân thành lắng nghe và tràn đầy cảm thông đối với hoàn cảnh khó khăn của hai mẹ con họ. Tuy nhiên, nếu điều đó xảy ra trong quá khứ, ông có thể lập tức rút ra một số tiền mặt rất lớn để hỗ trợ họ vượt qua những ngày khó khăn trước mắt. Nhưng hôm nay, thay vì làm như vậy, ông lại ân cần hỏi người phụ nữ rằng:
"Trước đây cô đã làm công việc gì?".
Người phụ nữ trả lời trong nước mắt: "Tôi từng làm tài chính".
Vị tỷ phú nghe vậy, mắt sáng lên và nói: "Tôi có thể lập tức sắp xếp nhân sự tới kiểm tra năng lực của cô, nếu không có vấn đề gì, cô sẽ được làm việc trong bộ phận tài chính của siêu thị này." Nói đoạn, ông cười và tiếp: "Và cô có thể ứng trước ba tháng tiền lương".
Không ai ngờ được, lòng tốt ấy của vị tỷ phú đã giúp ông có được một chuyên gia tài chính với khả năng kinh doanh cực kỳ khôn khéo, luôn có tư tưởng phải đổi mới và sáng tạo không ngừng, nâng cao doanh thu của hệ thống siêu thị lên đáng kể.
Trong buổi tiệc Giáng sinh, người phụ nữ ngày nào tới trước mặt vị tỷ phú, vừa khóc vừa cười cảm ơn ông đã cho mình một con hướng đi trong cảnh đường cùng ấy.
Vị tỷ phú mỉm cười và nói: "Người cô cần cảm ơn là chính mình thì có. Hãy biết ơn tài năng và sự chăm chỉ của cô".
Có thể thấy rằng, nếu lúc đó ông cho người phụ nữ một số tiền mặt thì sẽ giúp họ giải quyết được những vấn đề cấp bách trong thời điểm đó, nhưng sau đó, họ có thể sinh ra tư tưởng lười biếng, muốn phụ thuộc, dựa dẫm vào người khác. Sự thay đổi trong cách giúp đỡ của ông đã gián tiếp thay đổi cả cuộc đời của gia đình nghèo khổ năm xưa. Đó không chỉ thể hiện sức mạnh nhân cách, phẩm giá của một người đàn ông mà còn là minh chứng của một trí tuệ và tầm nhìn rộng lớn, là nhân tố không thể thiếu cho mỗi nhân tài kinh doanh.
Có thể thấy rằng, dẫn đường cho một chú kiến là chuyện nhỏ, nhưng dẫn đường cho niềm tin và lý tưởng của một con người lại là việc lớn.
Tục ngữ Việt Nam có câu: "Tay làm hàm nhai, tay quai miệng trễ", mang ý nghĩa thể hiện quan hệ mật thiết giữa lao động và hưởng thụ thành quả lao động, khuyến khích mọi người chăm chỉ lao động chứ đừng chỉ nghĩ đến hưởng thụ mà thôi.
Tương tự, văn hóa Trung Quốc cũng có nói: "Cho người ta cá không bằng dạy người ta câu cá". Nếu con người chỉ muốn hưởng thụ thành quả và từ chối lao động, họ mãi mãi phụ thuộc vào người khác chứ không bao giờ thấu hiểu giá trị của quá trình tự tay mình tạo ra thành quả đó.
Chỉ có tự lực cánh sinh, dựa vào chính mình, chúng ta mới có thể đạt được cơ hội đánh thức trí tuệ và tiềm năng, tự tạo ra sức mạnh để đứng lên và thay đổi hiện trạng của bản thân.
Dương Mộc
Theo Trí thức trẻ
Nguồn : cafef.vn
Đại bàng là loài chim có thể sống tới 70 tuổi, nhưng để sống được đến tuổi đó, ở tuổi 40 chúng phải có một quyết định quan trọng – Thay đổi hoặc là chết!
Đại bàng là loài chim có tuổi thọ cao nhất, cuộc đời của chúng có thể kéo dài tới 70 năm. Nhưng một con chim đại bàng thông thường chỉ sống được khoảng 40 năm. Để sống được quãng đời dài nhất, chim đại bàng phải vượt qua một giai đoạn thay đổi khó khăn, có ý nghĩa sống còn.
Ở năm 40 tuổi, móng vuốt đại bàng dài ra và không còn linh hoạt để có thể quắp mồi được nữa. Chiếc mỏ dài và sắc bén của nó cùn đi, cong lại. Đôi cánh già nua, nặng nề, bộ lông mọc dài, bết dính khiến cho nó không thể bay lượn, săn mồi. Lúc này, chim đại bàng đứng trước hai lựa chọn: Chịu chết hoặc vượt qua một quá trình biến đổi đau đớn kéo dài 150 ngày để có thể tiếp tục làm “chúa tể bầu trời”.
Trong tiến trình “lột xác” đó, đại bàng bay lên một đỉnh núi cao, trú ẩn trong tổ và gõ mỏ vào đá cho đến khi mỏ cũ gãy rời ra. Đại bàng phải chờ mỏ mới mọc trở lại, rồi dùng mỏ bẻ gãy các móng vuốt cũ đã mòn. Giống như móng tay của con người, mỏ đại bàng liên tục phát triển. Nó cọ mỏ vào vách đá hay thân cây để mỏ thêm cứng và sắc hơn. Chiếc mỏ cứng cáp đó sẽ theo đại bàng trong suốt quãng đời tiếp theo.
Sau đó, con chim dùng mỏ và vuốt nhổ hết lớp lông đã già trên mình như một hình thức “lột da”. Đối với loài chim, không có lông, không có mỏ, chúng sẽ phải chịu đói vì không thể bay lượn hay săn mồi. Quá trình nhổ lông cũng khiến đại bàng phải chịu nhiều tổn thương, đau đớn, thậm chí có thể khiến con chim mất mạng vì chảy máu hay nhiễm trùng. Nhưng nếu vượt qua được, 5 tháng sau đại bàng có thể bay lượn với bộ cánh mới, chào mừng cuộc đời một lần nữa và sống thêm 30 năm.
Bài học từ cuộc “tái sinh” đầy đau đớn của đại bàng
Cuộc tái sinh của đại bàng giống như câu chuyện về một loài chim huyền thoại. Nhưng điều chúng ta bàn tới không phải vòng đời của một loài chim. Quá trình “tái sinh” đầy đau đớn của đại bàng cũng giống như những sóng gió xảy ra trong cuộc đời con người. Mỗi chúng ta muốn phát triển, bước sang một trang cuộc đời mới thì phải thay đổi, dám dấn thân và mạo hiểm.
Tại sao cần thay đổi? Cuộc sống luôn biến đổi và có những điều bất ngờ nằm ngoài sự kiểm soát chủ quan. Để tồn tại và phát triển hơn, chúng ta phải bắt đầu quá trình thay đổi, thích ứng với hoàn cảnh. Đôi khi, chúng ta phải loại bỏ những kí ức, thói quen và lối mòn cũ. Chỉ khi thoát khỏi gánh nặng của quá khứ, chúng ta mới có thể sống hết mình với hiện tại.
Con người sinh ra không thể tránh khỏi những lúc thất vọng, buồn chán, đau khổ, vấp ngã. Bởi vậy, để tồn tại và phát triển được chúng ta phải đối mặt với vấn đề, học hỏi, thích nghi và xử lý chúng. Muốn đạt được mục tiêu đo, chúng ta phải dũng cảm chấp nhận đau đớn, sửa cái tôi, sửa những thói quen đã thành tập tính để vượt lên chính bản thân mình. Khi bạn vượt qua được khó khăn, chịu đựng nhiều thử thách, đau khổ, bạn sẽ được tái sinh và tiếp thêm năng lượng cho một hành trình mới cao hơn, xa hơn.
Khó khăn trong cuộc sống cũng là những thử thách, đôi khi chúng có tính chất sống còn. Trong chúng ta, bao nhiêu người dám thử “đập gãy mỏ”, “tự nhổ từng chiếc lông” để làm một cuộc tái sinh như đại bàng?
(Sưu tầm)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)









