Alice in Wonderland is an upcoming fantasy-adventure film directed by Tim Burton. It is an extension to the Lewis Carroll novels Alice’s Adventures in Wonderland and Through the Looking-Glass. The film will use a [...]

Jennifer’s Body is a 2009 black comedy horror film written by Diablo Cody and directed by Karyn Kusama. The film stars Megan Fox, Amanda Seyfried, Adam Brody and Johnny Simmons and portrays a newly [...]

Sherlock Holmes is a 2009 film adaptation of Arthur Conan Doyle’s fictional character of the same name. The film was directed by Guy Ritchie and produced by Joel Silver, Lionel Wigram, Susan [...]

The Imaginarium of Doctor Parnassus is a 2009 fantasy film directed by Terry Gilliam and written by Gilliam and Charles McKeown. The film follows the leader of a travelling theatre troupe who, having made a deal [...]

Alice in Wonderland Movie Poster Megan Fox in Jennifer’s Body Sherlock Holmes Nominated for Golden Globe The Imaginarium of Doctor Parnassus

Hiện nay người trẻ thường dễ sa vào sai lầm, rằng mình phải kiếm tiền thật nhanh, thật nhiều, để trở thành người thành công. Nhưng thực ra không phải vậy, người thành công, là người biết làm một điều đúng vào đúng thời điểm.



Em họ tôi vừa tốt nghiệp đại học, đứng trước ngã rẽ cuộc đời với nhiều sự lựa chọn, đã quyết định nghe theo những người bạn của mình đi xuất khẩu lao động. Đối với họ, những thanh niên mới bước vào trường đời, xuất khẩu lao động vừa kiếm được nhiều tiền, nhiều hơn rất nhiều những công việc bàn giấy dành cho sinh viên mới ra trường, lại thêm việc được đi ra nước ngoài, đi trải nghiệm những điều mới mẻ. Thế nên tốt nghiệp ra trường rồi đi nước ngoài lao động 2,3 năm dường như đã trở thành trào lưu hiện nay.
Sau khi quyết định và bàn bạc với gia đình, mẹ cậu ấy rất ủng hộ ý kiến ra nước ngoài, nhưng cô ấy lại nghĩ rằng, con mình là sinh viên tốt nghiệp đại học hẳn hoi, sao lại phải đi làm công nhân, làm phục vụ. Cô ấy cho là con trai có thể sang bên đó học một văn bằng, hoặc chỉ đơn giản là sang trau dồi thêm ngoại ngữ, chứ không cần phải đi làm lụng vất vả.
Nhưng cậu em tôi nghe xong tất nhiên không đồng ý, cảm thấy công việc không phân cao thấp sang hèn, chỉ cần kiếm tiền chân chính, không phạm pháp, không hại người thì nghề nào cũng như nghề nào.
Đúng là công việc không phân cao thấp sang hèn, đường đường chính chính kiếm tiền bằng năng lực bản thân chẳng có gì sai.
Nhưng vấn đề quan trọng không phải là bây giờ đi làm được bao nhiêu tiền mà là tương lai bạn sẽ phát triển đến mức độ nào, bạn sẽ kiếm tiền bằng cách nào.


Một công việc lí tưởng phải thỏa mãn hai yếu tốt, sự cân bằng và mức linh hoạt. Cân bằng, tức là bạn cống hiến một phần, thì cũng phải nhận được bằng hoặc hơn một phần, còn linh hoạt nghĩa là phải tính xa tính rộng được, bạn phải nhìn ra được một con đường tương lai ngày càng rộng lớn, chứ không phải mỗi lúc một hẹp lại.
Rất nhiều người chọn việc chỉ nhìn vào tiền lương trước mắt mà không quan tâm mình sẽ phải bỏ ra bao nhiêu công sức. Đây chính là khái niệm thù lao đầu tư. Tỷ lệ thù lao - công sức phải được cân bằng. Theo thời gian, khi tuổi tác tăng dần, người ta sẽ càng mong cải thiện tỷ lệ này. Càng lớn tuổi, người ta càng mong có thêm lựa chọn và có thể thăng tiến, thay vì cứ giậm chân tại chỗ.
Ví dụ như những người đi Nhật Bản xuất khẩu lao động làm lao động trong các nhà máy, lương mỗi tháng của họ rất cao, gấp 7, 8 lần lương kiếm được trong nước. Nếu coi "tiền vốn" họ bỏ ra để hoàn thành công việc này là 100% thì trong đó thể lực chiếm 50%, thời gian chiếm 40%, kĩ năng 10%, năng lực tổ chức 0%.
Nhìn vào con số này ta có thể nhận thấy một số vấn đề sau:
1. Thể lực và thời gian chiếm tỉ trọng rất lớn, nhưng theo dòng thời gian, cả hai đều sẽ suy giảm.
2. Tỉ trọng kĩ năng quá nhỏ, hơn nữa trừ phi tương lai vẫn làm trong nhà xưởng nếu không thì kĩ năng này cũng không thể vận dụng được.
3. Năng lực tổ chức bằng không, nhưng năng lực này lại là một nhân tố quan trọng góp phần vào việc nâng cao giá trị bản thân của bạn trong tương lai.
Đừng chỉ nhìn cái lợi trước mắt mà phải phân tích kĩ càng tỉ lệ các yếu tố bên trong như thể lực, thời gian, kĩ năng, năng lực tổ chức,...
Bạn nên hạn chế kiếm tiền bằng cách đánh đổi những thứ "hữu hạn" như thể lực và thời gian, hãy cố gắng dùng tri thức, kĩ năng, năng lực tổ chức đã được học để có thể vừa kiếm được tiền vừa tích lũy kinh nghiệm, có ích cho con đường tương lai.
Công việc đáng làm là một công việc có tính tích lũy, như tích lũy kinh nghiệm, tích lũy quan hệ,... để lâu dần, giá trị bản thân của bạn sẽ tăng lên.
Nói cách khác, những loại công việc không có tính tích lũy chỉ nên làm khi còn đang học đại học, còn khi đã tốt nghiệp thì không nên, nếu không năm mười năm sau bạn sẽ nhận ra, dù đã cố gắng nhiều năm nhưng bạn cũng chẳng thu được bao nhiêu thứ hữu dụng.

Tuy nhiên, không phải ai cũng may mắn tìm được công việc như ý, vậy phải làm sao? Dưới đây là hai cách có thể giúp bạn.
1. Tận dụng thời gian sau tan làm để học thêm
Bạn có thể học thêm một số kĩ năng mới, ví dụ như tin học, ngoại ngữ, kĩ năng mềm, kĩ năng quản lí,... Những kĩ năng này chắc chắn sẽ giúp bạn rất nhiều trong công việc.
2. Học cách đầu tư kiếm tiền
Đầu tư cũng có tính tích lũy, khi bạn học cách đầu tư, bạn vừa có thêm thu nhập vừa tích lũy được kinh nghiệm, khả năng quan sát, phân tích,...
Nguồn : cafebiz.vn

30 tuổi không phải là một trở ngại, đây là cột mốc chuyển từ trẻ con đến trưởng thành, từ mất mát để thành công, đừng lo lắng nếu bạn sẽ già và hoảng sợ vì những mất mát. Cuộc sống đầy thử thách và tràn ngập những điều tốt đẹp đang chờ bạn khám phá. Đừng vì sợ mà từ bỏ ước mơ và đừng vì sợ tổn thương mà từ chối việc trưởng thành.




30 tuổi, tôi luôn cảm thấy mình đã không còn tuổi thanh xuân. Tôi không còn là một cô bé nghịch ngợm, thích tự do bay nhảy. Thấm thoát, tôi đã 30 tuổi rồi. Ở tuổi 30, người ta bị áp lực bởi những câu hỏi về hôn nhân và sự nghiệp và đó cũng là nỗi sợ của không ít người, kể cả tôi.
Dường như ở tuổi 30, một người phụ nữ đã bị coi là già. Khổ nỗi, không có người phụ nữ nào mong muốn mình già đi cả, họ luôn muốn mình trẻ đẹp mãi mãi nhưng thời gian không cho phép điều đó. M. là một ví dụ điển hình: Mỗi lần cô nói chuyện với chồng về chủ đề tuổi tác, trong lòng cô luôn đầy sợ hãi và bất lực. Nhưng cô nghĩ làm như vậy có ích gì, bên ngoài thế giới kia, có rất nhiều người đã 30 tuổi, thậm chí hơn độ tuổi 30, họ vẫn vui tươi, vẫn cháy hết mình với công việc, họ vẫn sống trọn từng phút từng giây đấy thôi. Nghĩ vậy, cô cảm thấy ổn hơn rất nhiều.
Với phụ nữ, 30 tuổi là độ tuổi tốt nhất để đầu tư cho bản thân thay vì cứ nơm nớp lo sợ mình sẽ mau chóng già đi. Hãy bắt đầu làm 5 việc sau:
30 tuổi, bạn hãy duy trì việc độc lập kinh tế
Phụ nữ không nên phụ thuộc quá nhiều vào đàn ông, dù họ đang yêu hay đã kết hôn với bạn. Đặc biệt là ở khía cạnh kinh tế, chúng ta phải độc lập. Từ lúc M. và bạn trai nảy sinh tình cảm, yêu nhau, hôn nhân và sinh con cho đến hiện tại, cô vẫn làm việc và chăm sóc chồng con.
Trước đây, cô kể rằng mình cũng từng ghen tị với những người vợ, người mẹ dành toàn thời gian, những người có thể một mình chăm sóc chồng con. Nhưng tính cách của cô khá bướng bỉnh và mạnh mẽ. Cô không thể từ bỏ công việc và ước mơ của mình. Công việc và gia đình là trách nhiệm và nghĩa vụ mà mọi bà mẹ đi làm phải cân bằng. May mắn thay, đã quá lâu rồi, cô không khiến mình và người thân thất vọng. Cô trở nên độc lập, can đảm và tự tin. Bất kể thất bại hay sự cố nào M. gặp phải, cô có thể bình tĩnh đối mặt với nó và bắt đầu lại. Cô cũng vui mừng vì cho dù đó là công việc, gia đình, giáo dục con cái hay hoàn thành ước mơ, cô có thể làm bất cứ điều gì cô muốn.
Khi phụ nữ có được cảm giác an toàn, dù cho có chuyện gì đi nữa, họ cũng không hề sợ hãi và vượt qua chúng.

30 tuổi, hãy học cách đầu tư cho bản thân
Sau khi sinh con gái, M. thích trang điểm, yêu nhiếp ảnh và yêu tất cả những điều tốt đẹp. Trước đây, kiếm tiền luôn là nhiệm vụ và bổn phận của cô, vì M. sợ rằng có chuyện gì xảy ra thì cũng phải dùng tiền để giải quyết. M. đã từng tự do, thích làm gì thì làm, lâu lâu lười thì nằm ườn ra và không dọn dẹp phòng ốc. Nhưng nay cô đã 30 tuổi, cô phải học cách ngăn nắp hơn và làm thế nào để cải thiện bản thân, làm thế nào để trở thành tấm gương cho con gái, làm thế nào để cải thiện chất lượng cuộc sống.
Sau khi mẹ chồng cô quyết định sống chung với vợ chồng cô, vì chồng M. chỉ còn lại mình bà trên đời, nên chuyện đón bà về là lẽ đương nhiên. Do có mẹ chồng ở cùng, có rất nhiều thay đổi trong cuộc sống của gia đình cô. M. đã từng rửa mặt và thoa kem dưỡng da mỗi ngày, từng yêu cái đẹp, thích chụp ảnh, thích hát, thích đi du lịch, nhưng mẹ chồng cô là người khó tính, nói về vấn đề này hết ngày này qua ngày khác, điều này khiến cô dần bỏ qua mọi sở thích, đam mê của bản thân để trở thành "dâu thảo".
Phụ nữ dù ở độ tuổi nào đi nữa, đừng quên yêu bản thân mình. Người ta nói: "Người không vì mình, trời tru đất diệt". Nên, dành tiền để đầu tư vào bản thân, không chỉ có thể gặt được hạnh phúc mà còn giúp chúng ta duy trì thái độ tốt mỗi ngày.
Phụ nữ cũng có thể lan tỏa bầu không khí thoải mái và hạnh phúc này đến mọi người trong gia đình một cách khéo léo và tinh tế.

30 tuổi, phụ nữ hãy học cách kiềm chế tính nóng nảy của mình
Trước đây, M. rất lo lắng khi gặp phải rắc rối vì bản thân thiếu kiên nhẫn. Khi về đến nhà, sẽ dễ xảy ra xung đột với chồng, hay "giận cá chém thớt". Ở tuổi 30, khi M. gặp phải điều gì đó mà cô không thể làm, cô sẽ chủ động đề nghị chồng giúp sức. Đặc biệt là việc dạy con và quán xuyến gia đình không chỉ là vấn đề của phụ nữ mà còn là của đàn ông. Hãy san sẻ với chồng để bản thân đỡ mệt mỏi hơn.
Để đối mặt với căng thẳng trong cuộc sống, giận dữ không phải là cách duy nhất, chúng ta phải học cách xoa dịu và giải quyết. Đặc biệt là tìm một cách tương đối lành mạnh để "xả cơn giận" chính mình. Bây giờ, khi bạn mất bình tĩnh, hãy kiểm soát nó kịp thời.
Bạn có thể hạ hỏa bằng cách chọn đọc báo, nghe nhạc và đi dạo.
30 tuổi, chúng ta nên biết suy ngẫm, đừng mất bình tĩnh. Bởi vì vẻ mặt của bạn khi giận dữ rất khó coi, nó cũng dễ làm tổn thương những người chúng ta yêu thương. Vậy nên, hãy thư giãn tâm trí của bạn và vứt bỏ gánh nặng của bạn. Con đường sẽ dài hơn và trái tim bạn sẽ ngày càng bình lặng hơn.

30 tuổi, đừng quên hiếu thảo với cha mẹ
Khi chúng ta 30 tuổi, cha mẹ chúng ta đang ngày một già đi. Từ nhỏ, chúng ta lớn lên khỏe mạnh và hạnh phúc dưới sự chăm sóc của cha mẹ. Bây giờ chúng ta đã lớn, chúng ta phải hiếu thảo với cha mẹ và thường xuyên về nhà để thăm nom, chăm sóc họ bằng tất cả tấm lòng như họ đã từng chăm sóc chúng ta. Khi chúng ta còn nhỏ, họ là cánh tay của chúng ta, còn khi chúng ta lớn lên, chúng ta hãy là chỗ dựa đáng tin cậy nhất của họ.
Xã hội hiện tại rất thực tế, mọi người đều nỗ lực để kiếm được tiền. Nhưng không phải ai cũng kiếm tiền nhiều như nhau, có nhiều người nỗ lực làm việc cộng thêm sự can đảm, đánh cược vào những lần đầu tư để có được tiền nhiều hơn bất chấp rủi ro cao. May mắn thay, việc đầu tư của họ sinh lời nhiều. Một số người thì chọn làm ăn buôn bán nhỏ, hoặc những nghề có đồng lương ổn định vì họ muốn "ăn chắc mặc bền" nên lợi nhuận ít hơn. Hơn nữa, mỗi gia đình có lối sống và điều kiện khác nhau, một số người giàu có và một số người nghèo. 
Cho dù có nhiều hay ít tiền, cha mẹ vẫn muốn cho con cái tất cả những thứ mà họ có để con cái được hạnh phúc và đầy đủ nhất có thể. Nhưng nhiều người con không hay biết hoặc cố tình không hiểu và phàn nàn rằng cha mẹ họ không giỏi như "cha mẹ người ta". Chúng ta không nên phàn nàn và đổ lỗi cho sự bất tài của cha mẹ. Hãy hỏi họ làm việc có mệt không thay vì than thở, phàn nàn. 
30 tuổi, hãy dũng cảm bày tỏ tình yêu của chúng ta với những người xung quanh. Hãy nói những lời yêu thương của bạn dành cho cha mẹ, người yêu và con cái của bạn. Hãy cho họ biết tình yêu và sự quan tâm của chúng ta, họ sẽ có cảm giác hạnh phúc trọn vẹn hơn những đồng tiền bạn cho họ với thái độ hằn hộc.

30 tuổi, hãy rõ ràng về những gì bạn muốn.
Sự trưởng thành của một người không tính bằng tuổi của người đó. Nhưng khi tích lũy nhiều kinh nghiệm, bạn sẽ thực sự hiểu những gì mình muốn. Tôi nhớ rằng trước đây, lúc tôi 25 tuổi, cuộc sống của tôi vẫn chưa ổn định, tôi khá lông bông. Tôi không biết công việc nào phù hợp với mình. Ước mơ của tôi là gì? Tôi không dám thử vì tôi sợ mình làm sai. Đến khi tôi 30 tuổi, tôi biết rõ hơn những gì tôi muốn.
Cho dù đó là trong công việc hay trong cuộc sống, miễn là đó là những gì tôi muốn làm, tôi sẽ cố làm cho bằng được. Đừng cho bản thân quá nhiều lý do và lời bào chữa, cuối cùng chăng làm được trò trống gì. Đừng sợ thất bại và khó khăn, hãy coi chúng là một phần của cuộc sống của bạn vì "Ai chiến thắng chẳng hề chiến bại/ Ai nên khôn chẳng dại đôi lần". Chỉ sau những lần thất bại, chúng ta mới có thể mạnh mẽ hơn.
30 tuổi, tôi muốn nói với bản thân mình: Mặc dù tôi đã từng ngây thơ, rất thờ ơ và thậm chí choáng váng trong một thời gian dài. Nhưng mỗi kinh nghiệm là một bài học quý giá và ý nghĩa. May mắn thay, tôi vẫn lạc quan, tự tin và can đảm ở tuổi 30.
30 tuổi không phải là một trở ngại, đây là cột mốc đánh dấu quá trình phát triển của bạn từ trẻ con đến trưởng thành, từ mất mát để thành công, nên đừng lo lắng nếu bạn sẽ già và hoảng sợ vì những mất mát. Cuộc sống đầy thử thách và tràn ngập những điều tốt đẹp đang chờ bạn khám phá. Đừng vì sợ mà từ bỏ ước mơ và đừng vì sợ tổn thương mà từ chối việc trưởng thành.  
Có lẽ, bây giờ chúng ta sẽ cảm thấy rằng cuộc sống rất khó khăn và rất đau khổ. Nhưng hãy tin rằng khi bạn vượt qua khó khăn, bạn sẽ thấy biết ơn trải nghiệm khó khăn này vì nhờ đó bạn biết cố gắng để đạt được điều mình muốn, biết trân trọng những thứ và những người xung quanh. 30 tuổi, con người vẫn còn sống, vậy nên chúng ta hãy học cách kiên trì và học cách yêu thương chính mình.
Nguồn : cafebiz.vn

Kiểu người khôn ngoan, nắm chắc 3 điều tuyệt đối không được mắc phải trong cuộc sống này chắc chắn sẽ có sự nghiệp thành công, thăng tiến, cuộc sống luôn suôn sẻ, dễ chịu.



Con đường thành công của người khác, dù bạn có lặp đi lặp lại 100% thì kết quả cuối cùng vẫn cứ khác nhau. Bởi ngoài các yếu tố cơ hội tốt, hoàn cảnh phù hợp, điều quan trọng nhất quyết định thành công nằm ở chính bản thân bạn. Điều chỉnh chính mình là cách tốt nhất giúp bạn trở thành một người làm việc thông minh, tránh xa rắc rối và kết nối tốt hơn với những người cộng sự.
Dưới đây là những điều mà một người thông minh luôn tự nhắc nhở bản thân để vững vàng hơn nơi công sở:
Không cái nhìn của người khác ảnh hưởng đến bạn
Chúng ta thường có thói quen nhìn vào bạn bè, đồng nghiệp rồi tự so sánh với bản thân và thấy mình sao thấp kém. Tại sao họ lại đạt được những thành tựu mình không có? Tại sao cuộc sống của họ hoàn hảo hơn của mình?

Nếu bạn đã từng nghĩ những điều đó thì hãy tự dặn lòng rằng: Ai cũng có có những vấn đề và thử thách riêng trong cuộc sống dù bề nổi của họ có hào nhoáng đến đâu. Chúng ta không là họ nên làm sao biết được những người bạn và đồng nghiệp ấy đã trải qua những gì để đạt được thành công.  Thay vì ganh tỵ với người khác, bạn nên dành thời gian phấn đấu, chăm chút cho con đường sự nghiệp của bản thân.
Chính bạn là người quyết định tương lai của bạn, đừng trông chờ hay trách móc vào một ai khác. Tất cả những gì bạn nghĩ và làm ngày hôm nay sẽ quyết định chính tương lai của bạn sau này. Nếu hôm nay bạn lười biếng, ỉ lại thì tương lai sau này của bạn ắt hẳn sẽ rất khó khăn. Nếu ngay bây giờ bạn cố gắng, chăm chỉ, định hướng cuộc đời, tương lai của bạn sẽ tốt hơn.
Đừng trông mong vào sự may mắn hay sự giúp đỡ của bất kỳ ai. Vì nó sẽ làm bạn luôn thụt lùi. Cuộc sống giống như một viên đá vậy, chính bạn là người quyết định để viên đá đó mọc rêu hay trở thành viên ngọc sáng.
Đừng so sánh điểm yếu của bạn với điểm mạnh của người khác
Một số người luôn cảm thấy rằng họ ngu ngốc hơn những người khác rất nhiều. Rõ ràng những người khác hoàn thành công việc một cách nhẹ nhàng, đơn giản, trong khi họ cần một thời gian dài để hoàn thành nhiệm vụ tương tự. 
Giống như ở trường học, một số người có thể học Toán giỏi, nhưng một số người khác có thể học tiếng Anh tốt hơn, nhưng bạn lại cảm thấy bản thân không thể học tốt một cái gì cả. Khi đó bạn đã tự đi vào một lối suy nghĩ sai lầm: “Tôi không thể học được gì”.
Có thể những người khác học tập tốt hơn ở trường, nhưng bạn lại có khả năng học hỏi nhanh hơn với những điều mà bạn yêu thích. Đừng lấy những ưu điểm của người khác để so sánh với điểm yếu của bản thân. Như vậy, bạn sẽ luôn là người kém cỏi hơn.

Mỗi người đều khác biệt. Ai cũng có những thế mạnh, điểm yếu riêng. Chúng ta cần phải có thái độ tốt trong quá trình quan sát để có thể giúp bản thân tiến bộ nhanh hơn. Vì thế khi làm việc, đừng nhìn những thành quả tốt đẹp của đồng nghiệp rồi tự nhủ bản thân kém cỏi hơn. 
Mặc dù vậy, có thể những người khác có thể học tốt, nhưng tôi lại học hỏi nhanh hơn với những thứ mà tôi yêu thích. Đừng lấy những thứ mà người khác làm tốt để so sánh với điểm xấu của bạn. 
Mọi người đều khác biệt, có những thế mạnh, cũng có những điểm yếu của riêng mình, và chúng ta phải có một thái độ tốt trong quá trình quan sát để có thể giúp bản thân tiến bộ nhanh hơn. Do đó, khi làm việc với đồng nghiệp, đừng nên so sánh điểm tốt của người khác với điểm xấu của bạn.
Đừng quá cảm tính trong quá trình làm việc

Trong công việc, đừng quá để ý đến mối quan hệ của bạn với người khác. Không ai có thể giúp đỡ, làm thay công việc cho người khác mãi mãi. Bạn không phải một người vĩ đại, có thể làm việc giúp, đỡ đần ai đó trong công việc chỉ vì mối quan hệ của bạn và họ đang rất tốt đẹp. Chỉ khi hai bên cùng cung cấp lợi ích cho nhau, mối quan hệ của bạn với các đồng nghiệp mới có thể hòa hợp lâu dài.
Khi để cảm xúc tác động quá nhiều vào công việc, bạn có thể gặp rắc rối lớn. Vì thế, đừng để bản thân lẫn lộn việc công và việc tư. Sống, làm việc một cách quá cảm tính, bạn sẽ tạo ra rất nhiều hiểu lầm và phiền phức.
Đừng mắc phải 3 quan niệm sai lầm trên, không chỉ trong công việc mà còn trong cả cuộc sống. Người thông minh sẽ hòa đồng với người khác, khiến người khác cảm thấy rằng quen biết bạn là một điều đặc biệt và rằng hai bên có thể giúp đỡ nhau trong công việc, để với bạn mỗi ngày đều là một ngày hạnh phúc.
Nguồn : cafebiz.vn

"Tôi cho bạn đàn gà, bạn lại chén sạch không còn một con". Nghèo tiền là nghèo tạm thời, còn nghèo tư duy lại là nghèo cả đời.



Chắc hẳn trong cuộc đời của bạn, không ít thì nhiều cũng đã từng gặp qua kiểu nói chuyện thế này:
- Dạo này thấy mày hay đăng hình đi du lịch ghê đấy. Rich kid có khác, thích nhỉ!
- Ước gì tao được như mày, dân ngoại ngữ chỉ cần ngồi phòng máy lạnh dịch tài liệu. Công việc nhàn hạ mà lương lại cao. Chẳng bù như tao, đi chạy sale hết chỗ này sang chỗ khác mà lương vẫn bèo bọt.
- Eo ơi, dạo này lên đời rồi nhỉ? Nghe nói ba má mày mới tài trợ mở shop quần áo à?
- Thấy mày đi dạy trung tâm ngon ghê, phải chi ngày xưa tao đừng học quản trị kinh doanh làm gì, khó xin việc muốn chết...
Giữa bạn bè với nhau, khi họ nói những lời này với bạn. Nếu chỉ giữ ở mức vui đùa, hâm mộ bạn bè với nhau vậy thì không sao cả.
Nhưng đáng nói ở đây là vấn đề này họ thường nhắc đi nhắc lại nhiều lần trước mặt bạn và người khác với tâm lý đố kỵ, không cam lòng.

Biểu hiện này ở ngoài đời, bạn trẻ hiện nay thường gọi là sân si, còn trên thực tế, đó chính là biển hiện cho sự nghèo tư duy. Vậy nghèo tư duy là gì:

Không sống cuộc đời của mình, lại thích sống cuộc đời của người khác

Có nhiều người thực sự rất kì lạ. Lúc nào cũng đem cuộc sống của mình đi so với người khác, để rồi ghen tỵ, rồi nói xấu, rồi tạo nghiệp. Mà thậm chí hiện nay, có vài người, càng là bạn bè với nhau, lại càng so đo hơn thua từng thứ: tiền bạc, công việc, địa vị, tài sản, cho đến người yêu, bạn đời...
Người khác đi du lịch là chuyện của họ, có thể họ là hướng dẫn viên, có thể họ là người review du lịch, cũng có thể họ đã dành dụm tiền từ lâu cho giấc mơ đi xa của mình. Nếu bạn thích đi thì tự cố gắng dành dụm. Nếu muốn lương cao thì suy nghĩ xem khả năng của chính mình hợp với công việc nào, rồi bồi dưỡng kĩ năng, học hỏi thêm từng ngày. Việc học có bao giờ là quá muộn đâu.
Nếu không chịu suy xét đến năng lực, tài lực, vật lực của mình đã vội bắt chước theo những thứ người khác đi sẵn, bạn rất dễ bị rơi xuống hố sâu.
Không phải ai trông hoàn hảo cũng có cuộc đời hoàn hảo. Những người ăn mặc sang trọng, mặt mày rạng rỡ mà bạn nhìn thấy đó, họ cũng đã phải trải qua biết bao nhiêu trắc trở, vượt qua biết bao chướng ngại cuộc sống và chướng ngại tâm lý, một mình cô đơn, suy sụp biết bao nhiêu lần mới có được như ngày hôm nay.
Bạn thích cuộc sống của người khác, nhưng bạn có chịu nổi áp lực mà họ đã hoặc đang gánh chịu không?
Vậy nên thay vì "đứng núi này trông núi nọ", thì hãy sống tích cực lên, đặt ra cho mình một mục tiêu, và tự động viên chính mình đi thực hiện cho bằng được.


Muốn sống như người bình thường, nhưng lại muốn hưởng "thành quả" của người nỗ lực

Người ta thường bảo thế giới này có lắm điều không công bằng. Nhưng lại có một thứ rất công bằng. Đó chính là tư duy bạn thế nào, bạn sẽ sống cuộc đời như vậy.
Có thể mỗi người sinh ra và bắt đầu ở những vạch xuất phát khác nhau, nhưng nỗ lực của mỗi người đều giống nhau cả, quan trọng là nỗ lực của ai nhiều hơn thôi.
"Tôi muốn giống bạn, tôi muốn thế này, muốn thế kia, nhưng vì tôi không thông minh bằng bạn..."
Mấy lời nói thế này chỉ là những câu bào chữa. Có thiên tài nào mà không phải bỏ công sức ra học tập, nghiên cứu chứ? Có học sinh giỏi nào mà không cần học bài, làm bài, hay xem trước bài trước khi đến lớp?
Trong nhà Phật có một câu nói thế này: "Mọi việc đều có nhân quả riêng của nó." Bạn cần mẫn, chăm chỉ chính là nhân, bạn được người khác xem trọng, gặp được nhiều cơ hội phát triển chính là quả. Gieo nhân nào thì gặt quả đó thôi.
Nếu cái gì bạn cũng không làm, chấp nhận cuộc sống nhàn hạ, bình thường hiện tại, mà không muốn rời khỏi vùng an toàn. Không muốn suy nghĩ cho mình hướng đi mới hay định hướng kinh doanh, làm nghề tay trái để kiếm thêm tiền, vậy thì hãy chấp nhận sống thực tế, đừng so đo với người khác nữa.
Bạn như vậy, không chỉ đánh mất bạn bè, còn đánh mất cả chính mình.

Có rất nhiều người dù đã làm việc được vài năm, nhưng năng lực cũng chỉ ở mức bình bình, thành tích thì không có, lương lẹt đẹt vài ba triệu. Tại sao vậy? Đó chính là do thái độ mà ra.


Trong thâm tâm họ có một quan niệm rằng, chỉ cần hoàn thành những công việc mà lãnh đạo giao phó, không gây ra sai lầm lớn nào, vậy là ổn. Họ chưa từng đặt ra mục tiêu cao hơn cho bản thân, cũng không có xu hướng cải thiện bản thân, không check lại những công việc đã làm.  
Chẳng hạn như sếp bạn giao cho bạn một nhiệm vụ mới, từ trước đến giờ bạn chưa từng làm qua công việc nào như thế. Bạn không biết phải bắt đầu từ đâu, trong lòng cảm thấy phiền phức khó chịu, vì vậy bạn quyết định không làm nữa.
Nhưng, nếu bạn suy nghĩ nghiêm túc hơn, hướng tới mục tiêu là học hỏi, mở mang kiến thức, bạn sẽ biết phải hỏi ai và phải làm thế nào để hoàn thành nhiệm vụ.
Khi lãnh đạo giao thêm việc cho bạn, điều đó có nghĩa là họ đang để ý, cân nhắc bạn. Đừng bao giờ nghĩ rằng đây là một thói quen của các nhà tư bản, mà làm việc một cách miễn cưỡng. Kết quả nhận được dù không quá tệ nhưng cũng không được xuất sắc. Làm việc không chỉ là vì tiền, mà về lâu dài chúng ta nên biến công việc thành công cụ nâng cao năng lực và giá trị của bản thân, như vậy làm việc sẽ không quá mệt mỏi mà chúng ta còn thu được rất nhiều lợi ích.
Những người có thái độ làm việc nghiêm túc đang ngầm đấu tranh với chính họ để trở thành những người top đầu.
Trong khi ngọn lửa truyền đạt kiến thức trong ngành giáo dục đang nóng hổi như ngày nay, ngoài khả năng truyền đạt thì quan trọng hơn vẫn là thái độ của giáo viên đối với mỗi giáo án của mình.
Một bản giáo trình muốn nhận được sự công nhận của người đọc thì không chỉ phải thay đổi nhiều lần, kiểm tra đi kiểm tra lại, mà nội dung cũng phải cực kỳ thu hút và hữu ích.
Tôi từng biết một giáo viên dạy kỹ năng giao tiếp, anh ấy nói một khóa huấn luyện của anh ấy có bảy bài, phải mất một tháng mới chuẩn bị xong giáo án, một dấu chấm trên văn bản cũng được anh ấy trau chuốt cẩn thận. Bây giờ rất nhiều công ty mời anh ấy về huấn luyện cho nhân viên của họ, lương trăm triệu hàng năm không phải là đùa.

02

Việc thăng chức, tăng lương dựa vào thái độ.
Cách đây bốn tháng, phòng tôi có nhận một sinh viên mới ra trường vào làm. Cậu ấy tên Hoàng, nhìn rất sáng sủa. Sau đó một tuần, tác phong làm việc của Hoàng khiến mọi người cảm thấy không chấp nhận được. Tan làm, Hoàng lập tức đứng dậy ra về, bất kể là công việc cậu ta làm có vấn đề gì hay không. Mỗi lần nhóm thảo luận về dự án, Hoàng tỏ thái độ kiêu ngạo, không quan tâm đến những gì mọi người bàn bạc, cũng không  phát biểu ý kiến riêng . Dường như cậu ấy đứng ngoài cuộc thảo luận của mọi người.
Lần khác khi yêu cầu Hoàng thống kê dữ liệu, thông tin dữ liệu thì thống kê xong rồi nhưng bảng biểu thì lộn xộn, hàng cao hàng thấp, chữ to chữ nhỏ không đều, việc copy - paste lại cũng không hề được chỉnh sửa.
Thái độ làm việc vô trách nhiệm không chỉ là tự mình từ bỏ cơ hội của thân, mà còn gây ra phản cảm cho lãnh đạo và đồng nghiệp.
Thái độ và sự yêu thích gắn liền với nhau, nhưng bản thân công việc lại cảm thấy không thoải mái.
Inamori Kazuo nói rằng: Chỉ có hai lựa chọn để sống một cuộc đời trọn vẹnMột là "làm những công việc mà bạn thích", và thứ hai là "làm cho mình thích làm việc".
Không có công việc nào luôn đem lại niềm đam mê cho con người, ngay cả khi nó là sở thích. Nếu không phải vì bạn muốn sống một cuộc sống tốt hơn thì chẳng ai tình nguyện làm viêc khổ sở như vậy.
Những người thực sự vượt trội và nhạy bén biết rằng con người không thể rời khỏi xã hội, họ muốn giành được cơ hội sinh tồn, một cuộc sống tốt hơn, chỉ có nỗ lực không ngừng, luôn mỉm cười đối mặt khó khăn thì mới khiến bản thân ngày càng tiến bộ. Tuy nhiên, cũng có một số người hàng ngày luôn phàn nàn về công việc, đương nhiên lương thưởng, kinh nghiệm cũng chỉ dừng lại ở mức trung bình.
Điều thực sự quyết định thu nhập của bạn liệu có phải là năng lực? Trên thực tế, thái độ mới là điều kiện quan trọng nhất. Thử hỏi, thái độ không tốt, hoàn thành công việc cho có lệ, bỏ qua nhiều tiểu tiết, thì năng lực cũng khó được nâng cao. Do đó, sự xuất sắc nên bắt đầu với một thái độ đúng đắn!
Thu Hoài
Theo Trí Thức Trẻ